» Giá nhiên liệu đầu vào tăng trong thời gian gần đây đang tạo thêm sức ép đối với ngành xi măng Ấn Độ. Diễn biến giá than cốc dầu mỏ (petcoke) và than nhập khẩu leo thang do căng thẳng địa chính trị tại khu vực Tây Á được dự báo có thể làm suy giảm biên lợi nhuận của các doanh nghiệp xi măng trong những quý tới, dù nhu cầu thị trường vẫn duy trì xu hướng tích cực.
Biến động giá nhiên liệu luôn là yếu tố có ảnh hưởng trực tiếp đến chi phí sản xuất của ngành xi măng. Thời gian gần đây, giá than cốc dầu mỏ (petcoke) và than nhập khẩu trên thị trường quốc tế tăng đáng kể, làm gia tăng rủi ro chi phí đối với các doanh nghiệp xi măng tại Ấn Độ. Trong bối cảnh nhu cầu xây dựng và đầu tư hạ tầng vẫn duy trì đà tăng trưởng, áp lực chi phí nhiên liệu có thể trở thành yếu tố quan trọng chi phối lợi nhuận của ngành trong thời gian tới.

Giá petcoke và than nhập khẩu tăng mạnh
Theo các báo cáo phân tích thị trường, giá than cốc dầu mỏ nhập khẩu đã tăng khoảng 11% trong vòng một tháng qua, lên khoảng 135 USD/tấn so với mức khoảng 120 USD/tấn trước đó. Cùng thời điểm, giá than nhập khẩu cũng tăng khoảng 7%, lên khoảng 110 USD/tấn. Đà tăng của các loại nhiên liệu này chủ yếu xuất phát từ căng thẳng địa chính trị tại khu vực Tây Á, làm gia tăng chi phí năng lượng trên thị trường quốc tế.
Theo báo cáo của công ty chứng khoán Emkay Global Financial Services, ngành xi măng nước này hiện chưa chịu tác động ngay lập tức từ đà tăng giá nhiên liệu do các doanh nghiệp thường duy trì lượng tồn kho đủ cho khoảng 30 - 45 ngày sản xuất. Tuy nhiên nếu giá petcoke duy trì ở mức cao như hiện nay, chi phí sản xuất có thể gia tăng đáng kể trong thời gian tới.
Các nhà phân tích ước tính nếu giá petcoke tiếp tục duy trì quanh mức 135 USD/tấn, lợi nhuận trước lãi vay thuế và khấu hao trên mỗi tấn xi măng của các doanh nghiệp có thể giảm khoảng 50 Rupee trong quý đầu của năm tài chính 2027.
Ngành xi măng Ấn Độ đối mặt nguy cơ giảm biên lợi nhuận
Theo các tổ chức phân tích thị trường, chi phí nhiên liệu tăng có thể tạo áp lực đáng kể lên biên lợi nhuận của ngành xi măng trong thời gian tới. Tình huống này được cho là có thể tương tự giai đoạn sau khi xảy ra xung đột giữa Nga - Ukraine, khi giá năng lượng toàn cầu tăng mạnh và khiến chi phí sản xuất của nhiều ngành công nghiệp tăng đáng kể.
Trước áp lực chi phí đầu vào, một số doanh nghiệp xi măng Ấn Độ có thể tìm cách điều chỉnh giá bán để bù đắp chi phí. Khảo sát thị trường cho thấy các nhà sản xuất có thể cân nhắc tăng khoảng 10 Rupee/bao xi măng ở cả kênh thương mại và kênh cung cấp cho các dự án nếu áp lực chi phí kéo dài.
Tuy nhiên khả năng tăng giá bán trên thị trường không phải lúc nào cũng thuận lợi do mức độ cạnh tranh cao. Trong tháng 2, giá xi măng tại một số khu vực tại Ấn Độ đã tăng khoảng 5 - 10 Rupee/bao. Dù vậy một số đợt tăng giá sau đó đã phải điều chỉnh trở lại khi các doanh nghiệp tập trung thúc đẩy sản lượng tiêu thụ.
Diễn biến giá xi măng giữa các khu vực tại Ấn Độ cũng chưa đồng đều. Giá bán cho các dự án tại nhiều thị trường đã tăng so với mức cuối quý trước, góp phần cải thiện doanh thu bình quân trong quý kết thúc vào tháng 3. Trong khi đó cạnh tranh tại một số khu vực vẫn khiến giá bán ở kênh thương mại chịu áp lực, đặc biệt tại khu vực phía Nam nơi mức tăng khoảng 10 Rupee/bao hồi đầu năm đã phải điều chỉnh giảm do nhu cầu yếu hơn.
Cạnh tranh và dư cung có thể hạn chế khả năng tăng giá
Triển vọng nhu cầu xi măng tại Ấn Độ vẫn được đánh giá tích cực nhờ sự phát triển của lĩnh vực hạ tầng và bất động sản. Theo các nhà phân tích của Choice Institutional Equities, nhu cầu xi măng có thể tăng khoảng 8% so với cùng kỳ trong quý kết thúc vào tháng 3 và đạt mức tăng khoảng 7% trong cả năm tài chính 2026.
Tuy nhiên ngành xi măng nước này cũng đang bước vào giai đoạn mở rộng công suất mạnh. Tính đến cuối năm tài chính 2027, tổng công suất mới bổ sung từ các dự án mở rộng và nhà máy mới dự kiến đạt khoảng 85 - 90 triệu tấn mỗi năm. Trong bối cảnh nhu cầu xi măng tại Ấn Độ được dự báo tăng khoảng 6 - 7%/năm, tốc độ mở rộng công suất có thể khiến tỷ lệ sử dụng công suất toàn ngành duy trì quanh mức 70 - 72% trong trung hạn.
Việc gia tăng công suất tại nhiều khu vực có thể làm gia tăng cạnh tranh giữa các nhà sản xuất, đặc biệt tại những thị trường mà nguồn cung tăng nhanh hơn nhu cầu. Do đặc thù vận chuyển chi phí cao và mang tính khu vực của ngành xi măng, tình trạng dư cung cục bộ thường dẫn đến cạnh tranh về giá và làm giảm mức doanh thu bình quân của doanh nghiệp.
Trong quý kết thúc vào tháng 3, nhiều doanh nghiệp xi măng được cho là sẽ ưu tiên tăng sản lượng tiêu thụ nhằm tối ưu hóa công suất nhà máy và mở rộng thị phần. Chiến lược này có thể đi kèm với các chương trình khuyến khích thương mại hoặc điều chỉnh giá tại một số thị trường, khiến doanh thu bình quân của ngành tiếp tục biến động trong ngắn hạn.
Một điểm tích cực là ngành xi măng Ấn Độ đang từng bước giảm phụ thuộc vào nhiên liệu hóa thạch. Hiện khoảng 40% nhu cầu điện của ngành được đáp ứng từ các nguồn năng lượng xanh như điện mặt trời, điện gió và hệ thống thu hồi nhiệt thải. Tỷ trọng này dự kiến sẽ tiếp tục tăng trong những năm tới khi các doanh nghiệp xi măng Ấn Độ đẩy mạnh đầu tư vào năng lượng tái tạo nhằm kiểm soát chi phí vận hành và giảm phát thải.
Cem.Info



