» Thị trường xi măng tại Ấn Độ đang cho thấy tín hiệu phục hồi trong tháng 5 sau giai đoạn chững lại trong tháng 4, khi nhu cầu bị ảnh hưởng bởi thiếu hụt lao động và gián đoạn hoạt động xây dựng. Tuy nhiên, đà phục hồi này vẫn đối mặt với áp lực lớn từ chi phí đầu vào tăng cao và lạm phát kéo dài.
Nhu cầu xi măng tại Ấn Độ đang bước vào giai đoạn biến động theo mùa, khi hoạt động xây dựng được đẩy mạnh trước mùa mưa. Trong bối cảnh giá bán điều chỉnh, chi phí nhiên liệu và logistics leo thang, cùng với tác động từ các yếu tố mùa vụ và chính trị, thị trường xi măng đang ghi nhận nhiều tín hiệu trái chiều giữa phục hồi nhu cầu và áp lực chi phí.
Sau tháng 4 ghi nhận mức tiêu thụ suy giảm, các doanh nghiệp xi măng tại Ấn Độ kỳ vọng nhu cầu sẽ phục hồi rõ rệt trong tháng 5 nhờ hoạt động xây dựng hạ tầng và bất động sản gia tăng trước mùa mưa. Tháng 4 được xem là giai đoạn chững lại tạm thời khi thiếu hụt lao động, chủ yếu do công nhân, đặc biệt từ bang West Bengal, trở về quê tham gia bầu cử, khiến hoạt động xây dựng gián đoạn khoảng 2 đến 3 tuần tại một số khu vực. Bên cạnh đó, mùa cưới và hoạt động nông nghiệp đầu vụ cũng khiến một bộ phận lao động rời công trường, làm giảm nhu cầu xi măng trong ngắn hạn. Tuy vậy, theo đánh giá từ doanh nghiệp và chuyên gia, đây chỉ là biến động thời điểm và nhu cầu đang có dấu hiệu phục hồi trong tháng 5 khi các dự án xây dựng được tái khởi động.

Cùng với sự phục hồi nhu cầu, mặt bằng giá xi măng cũng ghi nhận xu hướng tăng. Các doanh nghiệp đã điều chỉnh giá bán thêm khoảng 10 - 20 Rupee/bao tại nhiều khu vực trong tháng 4 và đầu tháng 5. Một số nhà sản xuất tiếp tục triển khai đợt tăng giá mới trong tháng này, với mức tăng dao động từ 10 - 30 Rupee/bao tùy khu vực, phụ thuộc vào tốc độ phục hồi nhu cầu trước mùa mưa.
Áp lực chi phí tiếp tục là vấn đề lớn đối với toàn ngành. Giá nhiên liệu như petcoke, chi phí logistics và bao bì đều duy trì ở mức cao, khiến chi phí sản xuất gia tăng. Theo chia sẻ của ông Vinod Bahety, Tổng Giám đốc điều hành Ambuja Cements, doanh nghiệp đặt mục tiêu tối ưu chi phí xuống mức 4.000 Rupee/tấn vào cuối năm tài chính 2026, trong khi hiện tại mức chi phí đang ở khoảng 4.400 Rupee/tấn. Doanh nghiệp này cũng nhấn mạnh rằng, trong bối cảnh giá năng lượng và nhiên liệu biến động mạnh, việc đưa ra dự báo dài hạn trở nên khó khăn, đặc biệt khi các yếu tố thị trường có thể thay đổi trong 2 đến 3 quý tới.
Ở góc độ dự báo ngành, Ambuja Cements cho rằng, với các yếu tố như lạm phát cao và rủi ro liên quan đến mùa mưa, ngành xi măng Ấn Độ có thể đạt mức tăng trưởng khoảng 5 - 5,5% trong năm tài chính 2027. Tuy nhiên, triển vọng này vẫn phụ thuộc nhiều vào diễn biến chi phí đầu vào và mức độ ổn định của nhu cầu xây dựng.
Chuyên gia phân tích ngành xi măng từ Công ty chứng khoán và nghiên cứu đầu tư Choice Institutional Equities nhận định rằng, sự suy giảm trong tháng 4 mang tính tạm thời, chủ yếu do gián đoạn lao động, hoạt động bầu cử và dịch chuyển lao động mùa vụ. Theo khảo sát từ doanh nghiệp, nhu cầu được kỳ vọng cải thiện trong tháng 5 khi thị trường bước vào giai đoạn xây dựng cao điểm trước mùa mưa, và phần lớn đánh giá từ doanh nghiệp cho rằng mức giảm trong tháng 4 chỉ mang tính ngắn hạn.
Tuy vậy, các chuyên gia thị trường cho rằng, bên cạnh yếu tố bầu cử, tình trạng thiếu lao động còn bị ảnh hưởng bởi mùa cưới và hoạt động trở về quê chuẩn bị cho mùa nông nghiệp. Ông cũng lưu ý rằng mỗi khi có bầu cử, chi tiêu đầu tư công của chính phủ thường chậm lại, kéo theo sự suy giảm tạm thời trong hoạt động tại các công trường, từ đó ảnh hưởng trực tiếp đến tiêu thụ xi măng.
Theo đánh giá chung của thị trường, đà phục hồi trong thời gian tới sẽ chủ yếu đến từ phân khúc xây dựng hạ tầng và các dự án mang tính tổ chức, trong khi các đại lý và kênh phân phối vẫn duy trì tâm lý thận trọng, chưa tăng mạnh lượng tồn kho. Dù nhu cầu có dấu hiệu cải thiện, áp lực từ chi phí đầu vào vẫn sẽ tiếp tục là yếu tố chi phối chính đối với toàn ngành xi măng trong các quý tiếp theo.
Cem.Info



