» Sự suy giảm sâu của ngành xây dựng Trung Quốc đang làm thay đổi cục diện thị trường toàn cầu, phát đi tín hiệu cho thấy nhu cầu xi măng có thể đã đi qua giai đoạn tăng trưởng đỉnh cao và bước vào chu kỳ điều chỉnh dài hạn.
Ngành xi măng toàn cầu đang đối mặt với những thay đổi mang tính bước ngoặt khi nhu cầu tiêu thụ được nhận định đã đạt đỉnh sau nhiều thập kỷ tăng trưởng liên tục. Trung Quốc, quốc gia từng đóng vai trò động lực chính cho sự bùng nổ xây dựng toàn cầu, hiện đang chứng kiến mức sụt giảm mạnh trong tiêu thụ xi măng, qua đó tạo ra tác động lan tỏa đến toàn bộ chuỗi cung ứng và thị trường quốc tế.
Theo các phân tích thị trường, tiêu thụ xi măng tại Trung Quốc đã giảm gần 30% kể từ năm 2020, thời điểm lĩnh vực bất động sản và xây dựng hạ tầng nước này bắt đầu chững lại. Tổ chức xếp hạng tín nhiệm CSCI Pengyuan dự báo, xu hướng suy giảm sẽ tiếp tục kéo dài ít nhất đến năm 2026. Đây được xem là một diễn biến hiếm gặp đối với một loại vật liệu xây dựng cơ bản vốn duy trì tăng trưởng ổn định trong suốt giai đoạn hậu công nghiệp hóa.

Việc kết thúc kỷ nguyên xây dựng quy mô lớn tại Trung Quốc, nơi chiếm gần một nửa sản lượng xi măng toàn cầu, đang làm gia tăng tình trạng dư thừa công suất ngành xi măng. Giá xi măng hiện được ghi nhận ở mức thấp nhất trong khoảng 10 trở lại đây, trong khi tổng công suất sản xuất được cho là cao gấp hơn 2 lần so với nhu cầu thực tế. Dù một số ý kiến cho rằng thị trường có thể đang tiến gần đáy chu kỳ, số lượng dự án xây dựng thương mại khởi công mới vẫn ở mức thấp nhất trong 20 năm, thấp hơn đáng kể so với năng lực sản xuất hiện hữu.
Các đánh giá trung hạn cho thấy sản lượng xi măng của Trung Quốc có thể tiếp tục giảm trong những năm tới, với mức sụt giảm ước tính khoảng 20% vào năm 2030. Trong khi đó, nhu cầu xi măng tại một số nền kinh tế đang phát triển như Ấn Độ, Indonesia và Việt Nam được dự báo sẽ duy trì xu hướng tăng, song tổng mức tăng này được nhận định là không đủ để bù đắp cho sự suy giảm quy mô lớn từ thị trường Trung Quốc.
Bên cạnh tác động kinh tế, sự chững lại của ngành xi măng toàn cầu cũng mang đến những ảnh hưởng nhất định về môi trường. Sản xuất xi măng hiện chiếm khoảng 8% tổng lượng phát thải khí carbon dioxide toàn cầu, do đó nhu cầu suy giảm có thể giúp giảm phát thải theo cách thụ động. Mặc dù các giải pháp công nghệ như xi măng phát thải thấp hay thu giữ và lưu trữ carbon đã được phát triển, tác động của các biện pháp này hiện vẫn còn hạn chế và chưa thể triển khai trên diện rộng trong ngắn hạn.
Tổng hợp các yếu tố cho thấy ngành xi măng toàn cầu nhiều khả năng đang bước vào giai đoạn điều chỉnh mang tính dài hạn, khi nhu cầu khó có thể quay trở lại mức tăng trưởng mạnh như trong giai đoạn bùng nổ xây dựng trước đây. Sự thay đổi này được xem là hệ quả tất yếu từ quá trình tái cân bằng của thị trường, đặc biệt sau khi động lực tăng trưởng lớn nhất là Trung Quốc không còn duy trì vai trò dẫn dắt như trước.
Cem.Info



