Thị trường xi măng toàn cầu được dự báo chạm đáy trong năm 2026 sau khi giảm 12% so với mức đỉnh năm 2021, trước khi trở lại tăng trưởng từ năm 2027. Sự suy giảm kéo dài tại Trung Quốc đang làm thay đổi cơ cấu tiêu thụ, trong khi Ấn Độ và các thị trường khác ngày càng đóng vai trò quan trọng hơn đối với tăng trưởng toàn cầu.
Nhu cầu xi măng toàn cầu được dự báo giảm thêm 1,5% trong năm 2026, nhưng có thể chuyển sang tăng trưởng từ năm 2027 dù lượng tiêu thụ tại Trung Quốc tiếp tục đi xuống. Theo Báo cáo xi măng toàn cầu (ICR), tỷ trọng của Trung Quốc trong tiêu thụ toàn cầu đang thu hẹp, trong khi tiểu lục địa Ấn Độ ngày càng gia tăng vai trò trên thị trường xi măng.
Sau khi giảm 12% so với mức đỉnh năm 2021, tiêu thụ xi măng toàn cầu được dự báo giảm thêm 1,5% trong năm 2026. Tuy nhiên, đây có thể là năm cuối của chu kỳ suy giảm khi tổng lượng tiêu thụ xi măng được dự báo chuyển sang tăng trưởng từ năm 2027.

Nhu cầu xi măng toàn cầu chạm đáy năm 2026, dự báo triển vọng tăng trưởng từ năm 2027.
Trung Quốc tiếp tục là yếu tố chính kéo giảm thị trường toàn cầu. Tiêu thụ xi măng tại quốc gia này dự kiến giảm thêm 6,2% trong năm 2026, sau khi đã giảm khoảng 30%. Thị trường bất động sản tại Trung Quốc vẫn đối mặt với nhiều khó khăn do thay đổi nhân khẩu học, khả năng chi trả thấp, lượng tồn kho cao và tình trạng vỡ nợ, qua đó tiếp tục gây sức ép lên nhu cầu xây dựng nhà ở.
Dù suy giảm mạnh, Trung Quốc vẫn là thị trường tiêu thụ xi măng lớn nhất thế giới. Năm 2025, nước này chiếm 44% tổng lượng tiêu thụ toàn cầu, giảm so với mức 57% vào đầu thập kỷ. Tỷ trọng tiêu thụ của Trung Quốc giảm đáng kể trong khi các thị trường khác, đặc biệt là tiểu lục địa Ấn Độ, ngày càng đóng góp lớn hơn vào nhu cầu xi măng toàn cầu.
Tỷ trọng tiêu thụ xi măng của tiểu lục địa Ấn Độ đã gần tăng gấp đôi trong 10 năm qua, lên 16% tổng nhu cầu toàn cầu, chủ yếu nhờ Ấn Độ, quốc gia tiêu thụ xi măng lớn thứ 2 thế giới. Xu hướng này cho thấy trọng tâm tăng trưởng đang dần dịch chuyển khi thị trường Trung Quốc tiếp tục suy yếu.
Tại Mỹ, nhu cầu xi măng đã giảm 8% kể từ năm 2022, nhưng tỷ lệ sử dụng công suất vẫn đạt 71% trong năm 2025, cao hơn mức 53% của toàn cầu. Triển vọng tiêu thụ trong năm 2026 được cải thiện nhờ kết quả tích cực trong quý I năm nay, dù thị trường cần thêm thời gian để bù đắp mức suy giảm những năm gần đây.
Cơ cấu sản phẩm tại Mỹ cũng tiếp tục thay đổi theo hướng giảm hàm lượng clinker. Xi măng hỗn hợp chiếm 65% tổng lượng xi măng tiêu thụ tại nước này trong năm 2025, tăng mạnh kể từ năm 2022 và được dự báo tiếp tục mở rộng trong thời gian tới.
Trên thị trường thương mại quốc tế, Việt Nam tiếp tục giữ vị trí nước xuất khẩu xi măng và clinker lớn nhất thế giới. Thổ Nhĩ Kỳ đã vượt Ai Cập để đứng vị trí thứ 2 trong năm 2025, trong khi Trung Quốc vươn lên vị trí thứ 5. Dù lượng xuất khẩu của Trung Quốc chiếm chưa tới 1% sản lượng xi măng trong nước, mức tăng này vẫn tạo thêm áp lực cạnh tranh đối với các quốc gia xuất khẩu lớn.
Bên cạnh diễn biến tiêu thụ và thương mại, đầu tư giảm phát thải tiếp tục mở rộng tại nhiều thị trường. Các dự án thu giữ, sử dụng và lưu trữ carbon được triển khai tại Na Uy và Nhật Bản, đồng xử lý chất thải được thúc đẩy tại Mexico, trong khi sản xuất xi măng đất sét nung và vật liệu bổ sung cho xi măng được đầu tư tại Ecuador và Ghana. Các cơ chế định giá carbon và hệ thống giao dịch phát thải cũng đang được triển khai tại Liên minh châu Âu và Brazil.
Nhìn chung, năm 2026 được dự báo là điểm đáy của nhu cầu xi măng toàn cầu trước khi thị trường có thể trở lại tăng trưởng vào năm 2027. Trong quá trình đó, sự suy giảm của Trung Quốc đang làm thay đổi tương quan giữa các thị trường, còn Ấn Độ cùng nhiều khu vực khác được kỳ vọng đóng góp ngày càng lớn vào nhu cầu xi măng thế giới.
Nguồn tham khảo: The Global Cement Report™, 16th Edition.
Cem.Info (TH)



